1.11.2010



Em khóc đấy ư?
Em đừng khóc...
Anh phải làm gì cho em đây?
Anh phải làm sao em mới có thể vui lên?

Xin lỗi em
Anh xin lỗi...




Đôi khi, nghĩ lại, em thấy đó là những lời giả tạo.


Đôi khi, nghĩ lại, em rất muốn được nghe những lời như thế.


Chưa một ai, nhẹ nhàng với em, như anh.
Chưa với một ai, em lãng mạn như với anh.
Chưa một ai, đối xử với em khốn nạn, như anh.


Nghĩ cho thấu, việc làm dở hơi và dư thừa nhất đó là tự cảm thấy áy náy và có lỗi khi đọc những thứ tôi ghi. Đại loại như những dòng này.


Tôi, vì đang online chờ một người tôi không hề hẹn, mà đọc những câu chữ của ngày xưa, và lại nghĩ đến một người khác.


Nghĩ cho thấu, chưa có một người đàn ông nào bỏ tôi lại, làm tôi khóc, rồi lại đến ngồi bên tôi, co ro trong một đêm lạnh cuối năm, nhẹ nhàng bảo tôi rằng, Em đừng khóc. Anh phải làm gì cho em bây giờ? Xin lỗi em... - như anh.


Có thể tôi sai. Có thể tôi đúng.


Ngày trước, có một người luôn bảo tôi rằng Vì sao U không bao giờ hỏi tại sao? Trong bất cứ chuyện gì, khi có xích mích, chỉ cần hỏi Tại sao là được mà, tại sao không bao giờ hỏi mà cứ giữ im lặng?


Tôi, rất ít khi hỏi tại sao. Bất cứ chuyện gì cũng có lý do, hỏi, đến khi nào mới có được câu trả lời thỏa đáng?


Ngay lúc này đây, trong tôi chỉ có 1 câu hỏi duy nhất. Tại sao tất cả những người đàn ông tôi yêu, đều bỏ tôi mà đi?


Mỗi khi nhớ đến họ, tôi đều chỉ nhớ lại cái ngày mà họ quay đi, từng câu từng lời họ nói với tôi lúc đó, hành động của họ lúc đó, hành động của tôi lúc đó. Những cuộc tình, chắc chắn đã có những lúc thật đẹp. Khi một cuộc tình qua đi, có người bảo rằng hãy cứ nhớ lại những lúc vui vẻ đẹp đẽ mà sống. Tôi thì, chỉ duy nhất một hoài nghi, vì sao kết cục của một cuộc tình đẹp cũng vẫn là chia ly?






Cuộc tình tan rồi, em đau khôn nguôi
Ôm niềm mơ đi giữa trời...

Followers