Gió vẫn thổi, lạnh buốt. Thồi dọc chiều dài ký ức, 2 bên đường cây vẫn xanh tươi, cò dại mọc đầy.
Bước chân nhỏ bé. Em đang đi đâu vậy?
Cảm giác trống rỗng đó là không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Ký ức như cuộn phim chiếu chậm. Gần lắm mà cũng xa lắm.
- Anh không xem phim đó đâu.
- Vậy thì em đi xem 1 mình. Rồi trầm cảm 1 mình luôn.
- Vậy thì ở nhà!!!
- Nhưng em muốn xem phim đó.
- Nhưng ko đc trầm cảm.
- Lỡ phim hay quá, chạm đc lòng em thì sao…
- Vậy thì bỏ lòng ở nhà, đi mình không thôi.
- Bỏ ½ lòng ở nhà rồi còn gì…
…
Cõi lòng tôi là nỗi trống trãi. Không gì bù đắp nổi.
Hẹn em mùa đông năm sau.
