Tháng tám rồi.
Đôi lúc, nhìn xung quanh mình thấy những con người sống giản đơn. Tự hỏi ko biết họ có hạnh phúc hơn ko. Đôi khi tôi cũng muốn làm một con người đơn giản thôi, nhưng tôi thật ra vẫn yêu bản chất của mình hơn.
Tôi hạnh phúc vì tình cảm trong tôi vẫn tròn đầy. Và hơn hết, tôi hạnh phúc vì tình cảm đó vẫn được trân trọng. Bằng 1 cách nào đó, cuộc sống này vẫn là dễ thỏa hiệp, nếu mình biết tự hài lòng.
Quá khứ rồi, đừng suy nghĩ nữa. Dù có đã lỡ biết quá nhiều, cũng đừng bơi móc nữa. Không cần phải trở thành 1 con người đầu óc đơn giản thì mới hạnh phúc. Chỉ cần biết chọn lựa, cái gì nên giữ lại, cái gì nên bỏ đi, thì sẽ hạnh phúc. Vậy, người hạnh phúc là người khôn ngoan.
Không cần phải buông bỏ 1 tình cảm để đc hạnh phúc. Cái cần buông bỏ là những suy nghĩ tiêu cực và những ký ức đau buồn. Đến một lúc nào đó, mọi sự sẽ an lành.
Cuộc sống này dài rộng quá, em cũng đã ko còn chắc chắn bản thân mình có thể tiếp tục đi cùng anh đến khi nào nữa. Nếu định mệnh không cho phép chúng ta quan tâm đến nhau nhiều hơn, thì chúng ta hãy cứ hạnh phúc vì vẫn còn được nhìn thấy nhau cười mỗi ngày.
No comments:
Post a Comment