9.05.2011

.



"Được sinh ra trên cùng một mảnh đất là một sự lãng mạn kỳ diệu."

9.04.2011

Cô gái ạ.


Con người ta, thật ra là không có thay lòng đổi dạ đâu. Chỉ đơn giản là từ ban đầu, cô đã không nhìn thấy rõ được bản chất của người. Chỉ đơn giản là ngay từ ban đầu, cô đã hoàn hảo hóa 1 con người với 1 hình ảnh đầy yêu thương và hoàn mỹ.

Có đi bên nhau, qua ngày qua tháng qua những tao đoạn thăng trầm, cô sẽ nhìn thấy được con người đó thật chất là con người như thế nào. Khi đó, mong rằng lòng cô sẽ bình yên mà chấp nhận mọi thứ. Chấp nhận quá khứ, chấp nhận hiện tại, và chấp nhận cả tương lai nữa.

Cô có đi được không?

Có thể cô đã bỏ đi 1 khoảng thời gian khá dài của tuổi trẻ. Cuộc đời cho con người ta mấy chục năm sống trên đời ko phải là để chờ đợi. Huống chi là chờ đợi để nhìn ra nhiều thứ mình ko hề muốn nghĩ tới và tin rằng. Nhưng cũng có những thứ, khi nhìn rõ rồi, mình sẽ dễ dàng mà bước đi hơn. Không hối hận. Không tiếc nuối.

Cô gái ạ, từ hiện tại này, cô có thể nhìn lại được quá khứ của 1 con người và hiểu hơn về người đó. Những gì người đó đã tự gây ra, đã và đang phải đối diện. Và, nếu đủ yêu thương, cô sẽ tiếp tục đi bên cạnh người ta. Vì nếu đủ yêu thương, cô sẽ luôn muốn có thể làm chỗ dựa cho người ta bất cứ lúc nào người ta cần. Vì nếu đủ yêu thương, cô sẽ nhận ra, con người đó thật ra là rất yếu đuối. Con người đó thật chất ko có đủ can đảm để đối diện v những gì mình đã gây ra. Cho nên, mọi thứ, ngỡ là rất rõ ràng, nhưng thật chất là rất mơ hồ.

Con người đó, đáng thương hay đáng hận? Tình yêu trong lòng cô sẽ trả lời câu hỏi đó. Nhưng tất cả tuyệt đối không thể là sự chịu đựng và cố chấp.

Mong cô có đủ can đảm, để có thể buông bỏ cái cần buông bỏ và cúi nhặt cái cần cúi nhặt.

Cô đã yêu rất hết lòng rồi, cô gái ạ. Cô cần phải được hạnh phúc, như mọi cô gái trên đời này.

9.03.2011

2011.09.04

Với bất cứ điều gì, nếu bạn bỏ cuộc, thì đó là sự chọn lựa của bạn, không phải số phận!

8.26.2011

2011.08.26

Mọi thứ đã rất trọn vẹn. Em đã yêu thương anh hết lòng. Để đi đến ngày hôm nay, em đã rất cố gắng.

Nếu bây giờ em có buông tay, em cũng ko hối hận.



Anh sẽ không buồn chứ?

8.16.2011

Một chiều trời buồn làm mưa tầm tã,

Hãy để cho em được quan tâm đến anh, khi em vẫn còn có thể.

8.09.2011

Không còn cảm thấy hạnh phúc nữa.

Lạnh lùng mất rồi.

8.03.2011

Tháng tám.

Tháng tám rồi.

Đôi lúc, nhìn xung quanh mình thấy những con người sống giản đơn. Tự hỏi ko biết họ có hạnh phúc hơn ko. Đôi khi tôi cũng muốn làm một con người đơn giản thôi, nhưng tôi thật ra vẫn yêu bản chất của mình hơn.

Tôi hạnh phúc vì tình cảm trong tôi vẫn tròn đầy. Và hơn hết, tôi hạnh phúc vì tình cảm đó vẫn được trân trọng. Bằng 1 cách nào đó, cuộc sống này vẫn là dễ thỏa hiệp, nếu mình biết tự hài lòng.

Quá khứ rồi, đừng suy nghĩ nữa. Dù có đã lỡ biết quá nhiều, cũng đừng bơi móc nữa. Không cần phải trở thành 1 con người đầu óc đơn giản thì mới hạnh phúc. Chỉ cần biết chọn lựa, cái gì nên giữ lại, cái gì nên bỏ đi, thì sẽ hạnh phúc. Vậy, người hạnh phúc là người khôn ngoan.

Không cần phải buông bỏ 1 tình cảm để đc hạnh phúc. Cái cần buông bỏ là những suy nghĩ tiêu cực và những ký ức đau buồn. Đến một lúc nào đó, mọi sự sẽ an lành.

Cuộc sống này dài rộng quá, em cũng đã ko còn chắc chắn bản thân mình có thể tiếp tục đi cùng anh đến khi nào nữa. Nếu định mệnh không cho phép chúng ta quan tâm đến nhau nhiều hơn, thì chúng ta hãy cứ hạnh phúc vì vẫn còn được nhìn thấy nhau cười mỗi ngày.

Followers