11.26.2011

Những ngày này

Em cần phải sống tốt cuộc đời em. Em phải công bằng với chính mình.

Nhưng em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Không bao giờ.

11.24.2011

November



Ngồi bên cạnh anh vẫn là một điều hạnh phúc.
Rời xa anh không còn là nỗi buồn nữa.
Và yêu anh đã không còn là vấn đề của chúng ta. Nó chỉ là vấn đề của riêng em thôi.

Sau khi vẽ cho chúng ta một con đường thẳng tắp đẹp đẽ để đi. Anh rẽ ngang.
Khi đứng trơ trọi trên con đường đó, em không biết nên làm gì. Và em lại lì lợm bước tiếp. Với suy nghĩ rằng, còn bước trên con đường đó là em còn nhìn thấy anh.

Thì ra cũng có lúc em sai.
Con đường đầy gió. Và lạnh.
Giờ đây, em muốn rẽ nhưng lại ko biết rẽ đi đâu.

11.08.2011

Con người bé nhỏ

trong thành phố không màu

trước một chiếc cầu

không thể đi qua

-LQV-

9.21.2011

Anh ta, quả thực vẫn chưa trưởng thành.

Những lời nói ra, giống như được đúc kết từ những kinh nghiệm dày dặn, tưởng chừng suy nghĩ đã rất thấu đáo. Về tình cảm giữa người và người. Về lý. Về tình. Đều rất mực thước và đứng đắn.

Có điều...

Anh ta, đã rất có thành ý và cố gắng. Nhưng quả thực vẫn chưa trưởng thành.

Có điều, cả tôi cũng vậy.

9.05.2011

.



"Được sinh ra trên cùng một mảnh đất là một sự lãng mạn kỳ diệu."

9.04.2011

Cô gái ạ.


Con người ta, thật ra là không có thay lòng đổi dạ đâu. Chỉ đơn giản là từ ban đầu, cô đã không nhìn thấy rõ được bản chất của người. Chỉ đơn giản là ngay từ ban đầu, cô đã hoàn hảo hóa 1 con người với 1 hình ảnh đầy yêu thương và hoàn mỹ.

Có đi bên nhau, qua ngày qua tháng qua những tao đoạn thăng trầm, cô sẽ nhìn thấy được con người đó thật chất là con người như thế nào. Khi đó, mong rằng lòng cô sẽ bình yên mà chấp nhận mọi thứ. Chấp nhận quá khứ, chấp nhận hiện tại, và chấp nhận cả tương lai nữa.

Cô có đi được không?

Có thể cô đã bỏ đi 1 khoảng thời gian khá dài của tuổi trẻ. Cuộc đời cho con người ta mấy chục năm sống trên đời ko phải là để chờ đợi. Huống chi là chờ đợi để nhìn ra nhiều thứ mình ko hề muốn nghĩ tới và tin rằng. Nhưng cũng có những thứ, khi nhìn rõ rồi, mình sẽ dễ dàng mà bước đi hơn. Không hối hận. Không tiếc nuối.

Cô gái ạ, từ hiện tại này, cô có thể nhìn lại được quá khứ của 1 con người và hiểu hơn về người đó. Những gì người đó đã tự gây ra, đã và đang phải đối diện. Và, nếu đủ yêu thương, cô sẽ tiếp tục đi bên cạnh người ta. Vì nếu đủ yêu thương, cô sẽ luôn muốn có thể làm chỗ dựa cho người ta bất cứ lúc nào người ta cần. Vì nếu đủ yêu thương, cô sẽ nhận ra, con người đó thật ra là rất yếu đuối. Con người đó thật chất ko có đủ can đảm để đối diện v những gì mình đã gây ra. Cho nên, mọi thứ, ngỡ là rất rõ ràng, nhưng thật chất là rất mơ hồ.

Con người đó, đáng thương hay đáng hận? Tình yêu trong lòng cô sẽ trả lời câu hỏi đó. Nhưng tất cả tuyệt đối không thể là sự chịu đựng và cố chấp.

Mong cô có đủ can đảm, để có thể buông bỏ cái cần buông bỏ và cúi nhặt cái cần cúi nhặt.

Cô đã yêu rất hết lòng rồi, cô gái ạ. Cô cần phải được hạnh phúc, như mọi cô gái trên đời này.

9.03.2011

2011.09.04

Với bất cứ điều gì, nếu bạn bỏ cuộc, thì đó là sự chọn lựa của bạn, không phải số phận!

Followers