11.24.2011

November



Ngồi bên cạnh anh vẫn là một điều hạnh phúc.
Rời xa anh không còn là nỗi buồn nữa.
Và yêu anh đã không còn là vấn đề của chúng ta. Nó chỉ là vấn đề của riêng em thôi.

Sau khi vẽ cho chúng ta một con đường thẳng tắp đẹp đẽ để đi. Anh rẽ ngang.
Khi đứng trơ trọi trên con đường đó, em không biết nên làm gì. Và em lại lì lợm bước tiếp. Với suy nghĩ rằng, còn bước trên con đường đó là em còn nhìn thấy anh.

Thì ra cũng có lúc em sai.
Con đường đầy gió. Và lạnh.
Giờ đây, em muốn rẽ nhưng lại ko biết rẽ đi đâu.

No comments:

Post a Comment

Followers