
Bông hoa mẫu đơn trong vườn nhà.
Lúc trước từng bảo, người đàn ông ôm đàn ngồi hát cho 1 mình em nghe Tears and rain trong 1 đêm mưa mùa đông lạnh lẽo nhưng căn phòng vô cùng ấm cúng, em sẽ yêu người đàn ông đó.
Bây giờ em bảo, ai tặng em 1 bông hoa mẫu đơn giữa ngày hè phương Nam, em sẽ yêu người đó.
Thực tế, em đã yêu người đàn ông ko biết đàn, ko biết hát tiếng Anh, càng chưa từng tặng cho em 1 bông hoa nào, dù là hoa cúc chứ đừng nói gì đến mẫu đơn.
Người đó chỉ phóng xe chở em dưới cơn mưa dầm dề của tháng 11 và bắt em phải mặc cái áo mưa nylon duy nhất tìm được trong cốp xe.
Người đó chỉ ngồi im, dựa vào em mà ngủ dưới mái gác xép của 1 quán cafe nhỏ, khi em bình thản ngồi đọc Nỗi cô đơn của các số nguyên tố.
Người đó chỉ ghé qua nhà đưa cho em 1 ly sinh tố sapoche sau khi tan sở về, lúc em đang cắm đầu trong bếp làm tiramisu.
Người đó chỉ nói rằng, Bánh ko ngon, nhưng mà... còn nữa hông?
Người đó chỉ dắt em đi 1 quãng ngắn trên đoạn đường dài nhiều năm sau có lẽ chúng ta cũng ko thể nào đi hết được.
No comments:
Post a Comment