9.24.2009

Nằm đọc sách của Giang. Và nước mắt rơi.


Mò tìm trong list YM, mong tìm thấy 1 ai đấy để có thể gọi tên.


Cần có 1 ai đấy để nói chuyện.



















...
















Cô đơn quá đỗi.

9.15.2009

Còn điều chi em mải miết đi tìm?*

Đêm nay, bỗng dưng mà tự nhìn thấy mình, 22 năm tồn tại trong cuộc đời đã yêu và đau khổ quá nhiều.

Vì lẽ gì?

Tôi tìm thấy rất nhiều email trong mailbox của mình, suốt từ năm 2004 đến giờ. Những email tôi tự viết và tự gửi cho mình. Trong những khoảng thời gian nhất định, những email sẽ là viết về những người đàn ông khác nhau. Đó là những thứ mà tôi ko thể và ko biết nói v ai, ko thể public trên blog, và dĩ nhiên là chẳng thể nào gửi cho người - mà - tôi - muốn - gửi.


Tôi đã từng nói đùa rất nhiều lần, rằng tôi đã viết quá nhiều bài viết trên blog, trên các diễn đàn, dạnh như nhật ký online hoặc đơn giản chỉ là tản mạn về tình yêu. Và khi đọc lại các bài viết đó, tôi chẳng thể nhớ tôi đã viết về ai, viết cho ai, ở thời điểm ấy và v những chi tiết trong bài ấy thì là tôi đang yêu ai... Tôi ko hề nhớ.


Nhưng đối v những email trong mailbox của tôi, đó lại là những người rất quan trọng mà tôi biết, đến chết tôi cũng ko thể quên. Vì tôi đã từng yêu thực sự.


Ít ra thì, họ đã từng quan trọng.


Thì ra, tôi đã từng yêu nhiều. Và đau nhiều như thế :)


Nhưng mà, thế hóa ra, tôi cũng đã khiến nhiều người đau lòng đến thế. Tôi cũng đã biến tình yêu thành món đồ chơi rẻ tiền khi cảm thấy quá cô đơn và cần được che chở như thế. Và chính vì rẻ nên tôi dễ dàng vứt bỏ ko thương tiếc để đến một ngày tôi phải trả cái giá quá đắt để mong có lại được cái mà ngày xưa mình từng vứt bỏ.


Tình yêu.


Tình yêu có đẹp đẽ và thiêng liêng đến mấy rốt cuộc cũng đâu có thoát ra đc khỏi cái trần tục của thế thái nhân tình. Tình yêu rốt cuộc cũng đâu phải là thứ gì bất biến. Tình yêu rốt cuộc vẫn bị đem ra mua bán đổi chác tính toán đong đếm.


Những gì đã cũ thì cũng chỉ là quá khứ. Tình yêu đã cũ, cảm xúc đã cũ, có moi ra lại, có đọc đi đọc lại hàng trăm lần vẫn là như thế. Vẫn là đã đánh mất từ rất lâu rồi. Tôi, cuối cùng thì cũng đâu có đổ lỗi cho số phận hay cho cái gì từa tựa như thế được?


Tôi tự hỏi, những người chưa bao giờ biết yêu 1 ai đó, họ sống như thế nào? Liệu cuộc sống của họ có dễ thở và bớt đi đc nhiều đau khổ hơn chăng? Họ sẽ bớt đc những dằn vặt, những hoang mang, những nghĩ suy khi tình yêu trong lòng họ ko như họ mong đợi?


Tôi cũng muốn thử. Tôi đã từng thử. Và tôi ko làm được. Tôi ko lạnh lùng được như tôi từng nghĩ.


Suy cho cùng thì cũng phải trả cho hết nợ kiếp này đã mới mong kiếp sau được yên bình.





*Phú Quang.

5.27.2009




Bella Donna.



Nãy giờ ngồi. Nghe Autumn River Anniversary, bài nhạc kỷ niệm :) rồi nghe qua Canon, rồi nghe Always with me, bây giờ là đang nghe bài này.

Bất giác mà thấy chán. Chán hết mọi thứ. Muốn dẹp hết, muốn xóa hết, muốn bỏ hết. Chẳng tha thiết gì hết.

Chán. Muốn xóa sạch hết. Mọi thứ.

Cả những ký ức đẹp như cổ tích.

Có những thứ trong cuộc sống của mình mà chẳng thể chia sẻ v ai. Ko một ai. Trừ 1 người. Nhưng bây giờ, cả người đó mình cũng ko thể tâm sự mọi thứ đc nữa rồi. Là tại mình. Tại mình mà ra. Lẽ ra ko nên cứng lòng như vậy. Lúc người cần mình nhất, người cần 1 chỗ dựa nhất mình lại đẩy ng ra. Mạnh mẽ và lạnh lùng ko đúng lúc! Mình ko thực sự mạnh mẽ như vậy đâu...






...








Tôi tìm được blog của một người mang trong lòng tình yêu Paris lớn như trời bể.

Như Ngọc từng yêu Paris.

Như tôi đang và sẽ rất yêu Paris.

Như một ngày nào đó, tôi nhắm mắt lại, ngủ 1 giấc thật sâu. Mở mắt ra đã thấy mình đang ở giữa Paris tráng lệ. Và ko còn gì khác ngoài nỗi cô độc.







Nghĩ đến việc bỏ lại anh và đi Paris, tôi đã thấy mình cô độc. Thật sự.








Chỉ muốn nhắm mắt lại, ngủ 1 giấc thật dài, dài vô tận, ngủ thật sâu và thật say... Ngủ mê man.

Đến khi thức dậy, ập đến bên mình vẫn là nỗi buồn. Buồn mênh mang. Buồn da diết. Buồn lắm luôn :)

Những chậu hoa nhỏ bé xanh tươi xinh xắn bên bậu cửa sổ đầy nắng vàng v rèm cửa voan trắng cũng ko làm lòng vui lên được.

Chỉ thấy những cô đơn là cô đơn...

Cô đơn

Cô đơn

Cô đơn

Và cô đơn...

5.06.2009


...


Yêu thế nào cho đúng?


Yêu thế nào để luôn được ở bên anh mà ko lo sợ lại chia ly?


Làm như thế nào để ko phải yêu anh trong cô đơn nữa?



"... Vì tôi hiểu câu nói của nam tài tử trên màn ảnh : khi bạn nghĩ bạn có được một điều gì đó, thế là bạn không còn cố gắng nữa. Và bạn mất nó.
Tôi buồn cậu thì ít, vì tôi yêu cậu nhiều hơn. Nhưng tôi sợ ý nghĩ của tôi ko đến được với cậu. Sợ cậu không hiểu tôi, sợ tôi cô đơn khi yêu cậu.
Tôi có khói trong tim từ khi yêu cậu, cậu biết không!"

Thị còn viết nhiều, thị trăn trở thở dài bên bậc cửa. Cho đến khi người đàn ông ấy trở về ...
... mở cánh cửa nhà, thị tự dưng chỉ muốn nếu thế giới tách ra làm 2, thị chỉ xin ở 1 nửa có người đàn ông ấy đứng. Nhưng thế giới vẫn chưa tách ra, nhưng chị với người đàn ông kia lại đứng ở mỗi nửa cách xa nhau.

Lần đầu tiên trong đời thị yêu một người và lại muốn cách xa người ấy. Thị thật quái dị, thị sống bằng cảm xúc, yêu bằng trái tim ...và hành động rất lí trí.

Hạnh Nguyễn.



Em phải yêu anh như thế nào để ko phải mất anh như tất cả những người đàn ông khác?

5.05.2009

Cho những trái tim vẫn ở lại



Cho những trái tim vẫn ở lại chốn này!

*

Những buổi sáng lại nghe về những người ra đi

như những cơn gió thầm thì

như những cánh chim thiên di

dù chưa đến mùa đông rét mướt…

*

Những buổi sáng lại nghe tim mình đau đớn

khi ngồi đọc bản tin thời tiết

chỉ thấy toàn bão giông đổ xuống suốt chiều dài những cuộc đưa tiễn

không có bàn tay nào ở lại với ngày sau

*

Lần ngoảnh mặt này là lần ta sợ nhất phải nhìn thấy nhau

bởi có những thứ suốt đời chỉ được quyền gọi tên bằng niềm nhớ

có những thứ ta muốn mang đi nhưng phải để lại đó

có những thứ ta biết chắc là yêu thương nhưng không dám bày tỏ

khi chúng ta thuộc về hai con đường!

*

Lối rẽ này không phải là một chọn lựa giản đơn

ta đã bắt đầu biết sợ những cái nhìn ấm áp

biết sợ những ngày nắng mà trong lòng giăng mây u ám

biết sợ những giọt nuớc mắt của người khác mà buộc ta phải kìm nén

biết sợ chính bản thân ta đang dần phai nhạt

từ chối để lại những dấu chân…

*

Những buổi sáng ta ngồi đây và nhìn cuộc sống quá chừng cô đơn

một lần mình đứng lên là thêm một lần được khóc

cho phép mình thét gào nỗi đau đến từng chân tóc

cho phép mình gọi tên từng người yêu thương như một bài tập đọc

của một đứa trẻ mới vào đời…

*

Ta có thể đã không còn hiểu được giá trị của một bờ vai

nhìn đâu cũng thấy sự hoài nghi đỏ mặt

chỉ ước đôi khi mình như một cây xương rồng giữa sa mạc

sống vì cần phải sống chứ không vì điều gì khác

mặc yêu thương có những nghĩa lý gì?

*

Những buổi sáng lại nghe tin về những người ra đi

mà trái tim vẫn ở lại chốn này!




1g55p sáng 4/5/2009.

Nguyễn Phong Việt

Followers