9.15.2009

Còn điều chi em mải miết đi tìm?*

Đêm nay, bỗng dưng mà tự nhìn thấy mình, 22 năm tồn tại trong cuộc đời đã yêu và đau khổ quá nhiều.

Vì lẽ gì?

Tôi tìm thấy rất nhiều email trong mailbox của mình, suốt từ năm 2004 đến giờ. Những email tôi tự viết và tự gửi cho mình. Trong những khoảng thời gian nhất định, những email sẽ là viết về những người đàn ông khác nhau. Đó là những thứ mà tôi ko thể và ko biết nói v ai, ko thể public trên blog, và dĩ nhiên là chẳng thể nào gửi cho người - mà - tôi - muốn - gửi.


Tôi đã từng nói đùa rất nhiều lần, rằng tôi đã viết quá nhiều bài viết trên blog, trên các diễn đàn, dạnh như nhật ký online hoặc đơn giản chỉ là tản mạn về tình yêu. Và khi đọc lại các bài viết đó, tôi chẳng thể nhớ tôi đã viết về ai, viết cho ai, ở thời điểm ấy và v những chi tiết trong bài ấy thì là tôi đang yêu ai... Tôi ko hề nhớ.


Nhưng đối v những email trong mailbox của tôi, đó lại là những người rất quan trọng mà tôi biết, đến chết tôi cũng ko thể quên. Vì tôi đã từng yêu thực sự.


Ít ra thì, họ đã từng quan trọng.


Thì ra, tôi đã từng yêu nhiều. Và đau nhiều như thế :)


Nhưng mà, thế hóa ra, tôi cũng đã khiến nhiều người đau lòng đến thế. Tôi cũng đã biến tình yêu thành món đồ chơi rẻ tiền khi cảm thấy quá cô đơn và cần được che chở như thế. Và chính vì rẻ nên tôi dễ dàng vứt bỏ ko thương tiếc để đến một ngày tôi phải trả cái giá quá đắt để mong có lại được cái mà ngày xưa mình từng vứt bỏ.


Tình yêu.


Tình yêu có đẹp đẽ và thiêng liêng đến mấy rốt cuộc cũng đâu có thoát ra đc khỏi cái trần tục của thế thái nhân tình. Tình yêu rốt cuộc cũng đâu phải là thứ gì bất biến. Tình yêu rốt cuộc vẫn bị đem ra mua bán đổi chác tính toán đong đếm.


Những gì đã cũ thì cũng chỉ là quá khứ. Tình yêu đã cũ, cảm xúc đã cũ, có moi ra lại, có đọc đi đọc lại hàng trăm lần vẫn là như thế. Vẫn là đã đánh mất từ rất lâu rồi. Tôi, cuối cùng thì cũng đâu có đổ lỗi cho số phận hay cho cái gì từa tựa như thế được?


Tôi tự hỏi, những người chưa bao giờ biết yêu 1 ai đó, họ sống như thế nào? Liệu cuộc sống của họ có dễ thở và bớt đi đc nhiều đau khổ hơn chăng? Họ sẽ bớt đc những dằn vặt, những hoang mang, những nghĩ suy khi tình yêu trong lòng họ ko như họ mong đợi?


Tôi cũng muốn thử. Tôi đã từng thử. Và tôi ko làm được. Tôi ko lạnh lùng được như tôi từng nghĩ.


Suy cho cùng thì cũng phải trả cho hết nợ kiếp này đã mới mong kiếp sau được yên bình.





*Phú Quang.

No comments:

Post a Comment

Followers