Không có gì nhiều để viết cho 10 ngày qua.
Về. Ai cũng hỏi, đi vui ko, vui ko? Y hệt như đi tu vậy đó, chỉ là ko có xuống tóc và tụng kinh thôi.
Tu, nhưng lòng không thanh thản. Vẫn có nước mắt, vẫn có thổn thức, vẫn có bâng khuâng, vẫn có rung động, vẫn có nụ cười hạnh phúc, vẫn có hoang mang, vẫn hỉ nộ ái ố, vẫn tham sân si.
Có điều, ngộ ra được rất nhiều thứ. Rất nhiều. Nhất là nhận ra bản thân được rất nhiều người thương yêu, cảm thấy không hề uổng phí những tháng năm đã sống.
---
Em chưa từng nói với ai, và chưa ai biết, rằng em rất thích hôn lên vai của người em yêu, khi ngồi sau xe người ấy. Có điều, người đó cũng phải yêu em nữa.
No comments:
Post a Comment