Mỗi sớm dậy đều ngắm bình minh lên bên này vườn cà phê sau nhà.
Mỗi buổi chiều lại ngồi trước hiên ngắm mặt trời lặn bên kia đồi chè.
Ngắm mặt trời đỏ như lòng đỏ trứng vịt muối. Lại nhớ có một người khi ăn trứng vịt muối rất thích ăn lòng đỏ, nhưng khi đi ăn cháo trắng đã nhường hết lòng đỏ cho tôi. Đó là một buổi tối SG mưa tầm tã.
Mỗi buổi chiều đều nhóm củi nấu nước tắm. Ấm nước được nấu liên tục, hết người này đem xô đến lại đến người kia, lần lượt từng người. Bắt ghế ngồi trước cửa bếp, vừa canh ấm nước, vừa canh củi cháy, vừa đọc sách dưới bóng chiều nhập nhoạng. Buổi chiều vùng cao trời lạnh. Cái lạnh đến nhức cả mũi. Ôm sách ngồi kế bếp lò, củi cháy tí tách, tôi chợt nghĩ không nên chờ đợi người khác đem sự thanh thản đến cho mình. Chỉ cần làm những gì khiến bản thân thấy thanh thản là được rồi.
Có điều, cho đến chiều nay, tôi mới biết. Thì ra mưa trên những đồi chè vào buổi xế chiều lại buồn đến thế.
Bảo Lâm - 13.04.2011
No comments:
Post a Comment