Tháng tám rồi.
Đôi lúc, nhìn xung quanh mình thấy những con người sống giản đơn. Tự hỏi ko biết họ có hạnh phúc hơn ko. Đôi khi tôi cũng muốn làm một con người đơn giản thôi, nhưng tôi thật ra vẫn yêu bản chất của mình hơn.
Tôi hạnh phúc vì tình cảm trong tôi vẫn tròn đầy. Và hơn hết, tôi hạnh phúc vì tình cảm đó vẫn được trân trọng. Bằng 1 cách nào đó, cuộc sống này vẫn là dễ thỏa hiệp, nếu mình biết tự hài lòng.
Quá khứ rồi, đừng suy nghĩ nữa. Dù có đã lỡ biết quá nhiều, cũng đừng bơi móc nữa. Không cần phải trở thành 1 con người đầu óc đơn giản thì mới hạnh phúc. Chỉ cần biết chọn lựa, cái gì nên giữ lại, cái gì nên bỏ đi, thì sẽ hạnh phúc. Vậy, người hạnh phúc là người khôn ngoan.
Không cần phải buông bỏ 1 tình cảm để đc hạnh phúc. Cái cần buông bỏ là những suy nghĩ tiêu cực và những ký ức đau buồn. Đến một lúc nào đó, mọi sự sẽ an lành.
Cuộc sống này dài rộng quá, em cũng đã ko còn chắc chắn bản thân mình có thể tiếp tục đi cùng anh đến khi nào nữa. Nếu định mệnh không cho phép chúng ta quan tâm đến nhau nhiều hơn, thì chúng ta hãy cứ hạnh phúc vì vẫn còn được nhìn thấy nhau cười mỗi ngày.
8.03.2011
7.24.2011
7.16.2011
2011.07.16
Chỉ có thời gian mới hiểu được tình yêu vĩ đại như thế nào.
Nỗi nhớ vẫn vẹn nguyên như ngày đầu, anh ạ.
Nỗi nhớ vẫn vẹn nguyên như ngày đầu, anh ạ.
6.27.2011
6.14.2011
5.22.2011
Vẹn nguyên một điều gì đã mất.
Con đường vắng. Xa tít tắp.
Gió vẫn thổi, lạnh buốt. Thồi dọc chiều dài ký ức, 2 bên đường cây vẫn xanh tươi, cò dại mọc đầy.
Bước chân nhỏ bé. Em đang đi đâu vậy?
Cảm giác trống rỗng đó là không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Ký ức như cuộn phim chiếu chậm. Gần lắm mà cũng xa lắm.
- Anh không xem phim đó đâu.
- Vậy thì em đi xem 1 mình. Rồi trầm cảm 1 mình luôn.
- Vậy thì ở nhà!!!
- Nhưng em muốn xem phim đó.
- Nhưng ko đc trầm cảm.
- Lỡ phim hay quá, chạm đc lòng em thì sao…
- Vậy thì bỏ lòng ở nhà, đi mình không thôi.
- Bỏ ½ lòng ở nhà rồi còn gì…
…
Cõi lòng tôi là nỗi trống trãi. Không gì bù đắp nổi.
Gió vẫn thổi, lạnh buốt. Thồi dọc chiều dài ký ức, 2 bên đường cây vẫn xanh tươi, cò dại mọc đầy.
Bước chân nhỏ bé. Em đang đi đâu vậy?
Cảm giác trống rỗng đó là không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Ký ức như cuộn phim chiếu chậm. Gần lắm mà cũng xa lắm.
- Anh không xem phim đó đâu.
- Vậy thì em đi xem 1 mình. Rồi trầm cảm 1 mình luôn.
- Vậy thì ở nhà!!!
- Nhưng em muốn xem phim đó.
- Nhưng ko đc trầm cảm.
- Lỡ phim hay quá, chạm đc lòng em thì sao…
- Vậy thì bỏ lòng ở nhà, đi mình không thôi.
- Bỏ ½ lòng ở nhà rồi còn gì…
…
Cõi lòng tôi là nỗi trống trãi. Không gì bù đắp nổi.
Hẹn em mùa đông năm sau.
5.14.2011
.
Angela Aki - Tegami.
For me who's 15 years old
There are seeds of worries I can't tell anyone...
Now, it seems that I'm about to be defeated and cry
For someone who's seemingly about to disappear
Whose words should I believe in?
This one-and-only heart has been broken so many times
In the midst of this pain, I live the present
If you continue asking what and where you should be going
You'll be able to see the answer
There's meaning to everything in life
So build your dreams without fear
Keep on believing
Keep on believing. Keep on believing. Keep on believing.
Dear you,
Who's reading this letter
I wish you happiness
...
Tôi đã đi quá xa cái tuổi 15 đầy đau buồn và cô độc. 10 năm qua, tôi đã làm những gì?
Tôi đã tiêu tốn quá nhiều thời gian, sức khỏe, tinh thần cho những điều không cần thiết.
Dẫu sao, đó cũng là 1 phần cuộc đời tôi. Mọi thứ nếu không trải qua sẽ không thể nào nhận ra được.
Mất quá nhiều thời gian để nhận ra điều mình muốn. Có là 10 năm, 15 năm hay 20 năm. Có bao giờ là muộn để bắt đầu?
Tuổi trẻ và ký ức ngày thơ. Những ký ức và tháng ngày đau buồn. Hãy trôi qua đi. Tự tôi sẽ tạo ra cuộc đời và ký ức mới cho mình.

For me who's 15 years old
There are seeds of worries I can't tell anyone...
Now, it seems that I'm about to be defeated and cry
For someone who's seemingly about to disappear
Whose words should I believe in?
This one-and-only heart has been broken so many times
In the midst of this pain, I live the present
If you continue asking what and where you should be going
You'll be able to see the answer
There's meaning to everything in life
So build your dreams without fear
Keep on believing
Keep on believing. Keep on believing. Keep on believing.
Dear you,
Who's reading this letter
I wish you happiness
...
Tôi đã đi quá xa cái tuổi 15 đầy đau buồn và cô độc. 10 năm qua, tôi đã làm những gì?
Tôi đã tiêu tốn quá nhiều thời gian, sức khỏe, tinh thần cho những điều không cần thiết.
Dẫu sao, đó cũng là 1 phần cuộc đời tôi. Mọi thứ nếu không trải qua sẽ không thể nào nhận ra được.
Mất quá nhiều thời gian để nhận ra điều mình muốn. Có là 10 năm, 15 năm hay 20 năm. Có bao giờ là muộn để bắt đầu?
Tuổi trẻ và ký ức ngày thơ. Những ký ức và tháng ngày đau buồn. Hãy trôi qua đi. Tự tôi sẽ tạo ra cuộc đời và ký ức mới cho mình.

Subscribe to:
Posts (Atom)