5.22.2011

Vẹn nguyên một điều gì đã mất.

Con đường vắng. Xa tít tắp.

Gió vẫn thổi, lạnh buốt. Thồi dọc chiều dài ký ức, 2 bên đường cây vẫn xanh tươi, cò dại mọc đầy.


Bước chân nhỏ bé. Em đang đi đâu vậy?


Cảm giác trống rỗng đó là không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.
Không gì bù đắp nổi.

Ký ức như cuộn phim chiếu chậm. Gần lắm mà cũng xa lắm.

- Anh không xem phim đó đâu.
- Vậy thì em đi xem 1 mình. Rồi trầm cảm 1 mình luôn.
- Vậy thì ở nhà!!!
- Nhưng em muốn xem phim đó.
- Nhưng ko đc trầm cảm.
- Lỡ phim hay quá, chạm đc lòng em thì sao…
- Vậy thì bỏ lòng ở nhà, đi mình không thôi.
- Bỏ ½ lòng ở nhà rồi còn gì…




Cõi lòng tôi là nỗi trống trãi. Không gì bù đắp nổi.



Hẹn em mùa đông năm sau.

5.14.2011

.

Angela Aki - Tegami.

For me who's 15 years old
There are seeds of worries I can't tell anyone...

Now, it seems that I'm about to be defeated and cry
For someone who's seemingly about to disappear
Whose words should I believe in?
This one-and-only heart has been broken so many times
In the midst of this pain, I live the present

If you continue asking what and where you should be going
You'll be able to see the answer

There's meaning to everything in life
So build your dreams without fear
Keep on believing

Keep on believing. Keep on believing. Keep on believing.

Dear you,
Who's reading this letter
I wish you happiness


...



Tôi đã đi quá xa cái tuổi 15 đầy đau buồn và cô độc. 10 năm qua, tôi đã làm những gì?

Tôi đã tiêu tốn quá nhiều thời gian, sức khỏe, tinh thần cho những điều không cần thiết.

Dẫu sao, đó cũng là 1 phần cuộc đời tôi. Mọi thứ nếu không trải qua sẽ không thể nào nhận ra được.

Mất quá nhiều thời gian để nhận ra điều mình muốn. Có là 10 năm, 15 năm hay 20 năm. Có bao giờ là muộn để bắt đầu?

Tuổi trẻ và ký ức ngày thơ. Những ký ức và tháng ngày đau buồn. Hãy trôi qua đi. Tự tôi sẽ tạo ra cuộc đời và ký ức mới cho mình.





4.25.2011

.

"Không cầu đời đời kiếp kiếp, chẳng mong sớm sớm chiều chiều.
Chỉ cần thật bình dị nắm tay nhau du ngoạn chốn nhân gian."

4.24.2011

.Vụn.

Mỗi sớm dậy đều ngắm bình minh lên bên này vườn cà phê sau nhà.

Mỗi buổi chiều lại ngồi trước hiên ngắm mặt trời lặn bên kia đồi chè.

Ngắm mặt trời đỏ như lòng đỏ trứng vịt muối. Lại nhớ có một người khi ăn trứng vịt muối rất thích ăn lòng đỏ, nhưng khi đi ăn cháo trắng đã nhường hết lòng đỏ cho tôi. Đó là một buổi tối SG mưa tầm tã.

Mỗi buổi chiều đều nhóm củi nấu nước tắm. Ấm nước được nấu liên tục, hết người này đem xô đến lại đến người kia, lần lượt từng người. Bắt ghế ngồi trước cửa bếp, vừa canh ấm nước, vừa canh củi cháy, vừa đọc sách dưới bóng chiều nhập nhoạng. Buổi chiều vùng cao trời lạnh. Cái lạnh đến nhức cả mũi. Ôm sách ngồi kế bếp lò, củi cháy tí tách, tôi chợt nghĩ không nên chờ đợi người khác đem sự thanh thản đến cho mình. Chỉ cần làm những gì khiến bản thân thấy thanh thản là được rồi.


Có điều, cho đến chiều nay, tôi mới biết. Thì ra mưa trên những đồi chè vào buổi xế chiều lại buồn đến thế.



Bảo Lâm - 13.04.2011

4.21.2011

tôi xa người xa hơi thuốc cay. ngày mai tình sẽ bỏ tim này

Không có gì nhiều để viết cho 10 ngày qua.



Về. Ai cũng hỏi, đi vui ko, vui ko? Y hệt như đi tu vậy đó, chỉ là ko có xuống tóc và tụng kinh thôi.



Tu, nhưng lòng không thanh thản. Vẫn có nước mắt, vẫn có thổn thức, vẫn có bâng khuâng, vẫn có rung động, vẫn có nụ cười hạnh phúc, vẫn có hoang mang, vẫn hỉ nộ ái ố, vẫn tham sân si.



Có điều, ngộ ra được rất nhiều thứ. Rất nhiều. Nhất là nhận ra bản thân được rất nhiều người thương yêu, cảm thấy không hề uổng phí những tháng năm đã sống.





---





Em chưa từng nói với ai, và chưa ai biết, rằng em rất thích hôn lên vai của người em yêu, khi ngồi sau xe người ấy. Có điều, người đó cũng phải yêu em nữa.

3.22.2011

Tất cả chỉ là những gì đã từng.

"Giờ em gặp anh rồi, mọi cái sẽ lành."

11.23.2010

Lòng chúng ta đã khác. Đời chúng ta cũng khác.

Ngày trước, chỉ vì một câu hỏi cứ ôm mãi trong lòng không thể nói ra, ôm hết ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác.
Chỉ có 1 tâm nguyện duy nhất cũng không thực hiện được.

Chỉ có 1 khúc mắc mà vướng mãi trong lòng.

Những người yêu nhau, khi xa nhau, tình yêu là thứ keo duy nhất khiến họ luôn hướng về nhau. "Biệt ly vốn là để tương tụ!". Nếu bi kịch lớn nhất của nhân sinh chính là biệt ly, thì hân hoan lớn nhất của nhân sinh chính là tương tụ. Còn ký ức, ký ức chính là cây cầu nối liền hai bờ nhân sinh ấy.

Đáng buồn thay, những ký ức đẹp đã có được không đủ để người đi xa quay trở về. Người ở lại chờ đợi điều gì khi ngày ngày ngong ngóng 1 cái nick bật sáng? Ai bảo bọn trẻ yêu nhau thời này thiệt tiện lợi? Cái gì dễ dàng quá cũng khiến con người ta nhàm chán.

Tình yêu có được một cách dễ dàng quá cũng vậy đấy.

Nhớ có thời Một vòng Trái Đất thật thịnh hành. Bản thân nghiệm ra thực chất nửa vòng Trái Đất không là xa, xa là do lòng người. Lòng người đổi khác thì mối quan hệ cũng đổi khác. Cứ cho như sau ngần ấy năm, người ấy trở về ngay trước mặt tôi, bảo rằng Anh đã về, tôi cũng chỉ nhìn thấy một người xa lạ, một người xa lạ đã từng bảo v tôi rằng chờ anh nhé, rồi người xa lạ đó lại nói v tôi rằng chúng mình kết thúc thôi. Vì sao, em đã làm gì sai ư? Em ko làm gì sai, em là một người con gái rất tốt, chỉ là chúng mình ko hợp nhau, có nhiều chuyện ko cần phải có lý do, và chuyện này cũng vậy.


Nếu tôi đủ bao dung, tôi đã có thể nghĩ rằng tình cảm vốn là như thế mà. Chỉ còn có thể chúc nhau hạnh phúc.

Nếu tôi biết suy nghĩ, tôi đã có thể tha thứ hết, bỏ qua mọi chuyện vì vốn dĩ khi yêu là cả 2 cùng tự nguyện. Chuyện đến nước này cũng ko ai muốn. Có trách là trách cả 2 đã ko cùng cố gắng. Ko ai thiệt thòi. Ko ai thắng thua.


Và đó là Nếu. Thực tế là ngày đó tôi đã không đủ bao dung, không biết suy nghĩ, để tự đày đọa tâm trí và tình cảm bên trong mình chừng ấy năm. Nếu, ngày đó tôi xử sự thông minh hơn, khôn ngoan hơn thì bây giờ tôi có được như thế này không?

Có thể lẽ ra tôi đã không phải trải qua những chuyện đó trong những năm tháng đó. Biết đâu tôi đã tìm thấy hạnh phúc sớm hơn. Nhưng, tôi tin là bất cứ chuyện gì cũng có thời điểm thích hợp để bắt đầu. Sớm 1 tí hay muộn 1 tí cũng đều không hay.

Những chuyện đã qua không phải để cho chúng ta hối tiếc hay giá như. Chỉ để chúng ta sáng mắt ra và khôn ngoan hơn mà thôi.



Nếu hôm qua trong lòng tôi không có vết thương, không có hận thù; thì hôm nay tôi làm sao gặp được một người thật lòng muốn chữa lành cho mình?

---------------------

SG - 30.10.2010

Followers