7.14.2010
Adagio
Đó là một buổi chiều SG có mưa. Mưa SG buồn ghê lắm, bầu trời màu xám và gió lạnh thấm vào tận xương.
Đó là một buổi chiều SG có mưa. Bên trong quán mờ mờ tối, ko nến, ko đèn. Anh ngồi đó đợi tôi nơi chiếc bàn kê sát cửa sổ. Ngồi ở đó, anh có thể nhìn thấy mưa rơi bên ngoài hàng rào, rơi trên những dây trầu bà xanh đẫm nước lòa xòa trước cửa sổ.
Anh ko có tâm hồn lãng mạn. Anh ko bay là là. Anh đi trên mặt đất, đi như mọi người bình thường khác.
Vì thế mà anh ko thể tiếp tục yêu tôi nữa. Đơn giản vì anh ko biết khi nào tôi lại bay lên, và làm thế nào cho tôi rơi xuống. Yêu tôi là việc khiến anh mệt mỏi.
Đó là một buổi chiều SG có mưa. Anh ngồi nơi chiếc bàn kê sát cửa sổ đợi tôi. Để nói với tôi rằng, anh ko muốn tiếp tục yêu tôi nữa.
Bên trong quán tối mờ mờ vì bên ngoài trời đang mưa. Bầu trời màu xám và gió lạnh thấm vào tận xương. Ko đèn, ko nến.
Còn tôi, đã từng cho rằng, khi yêu một ai đó, tôi có thể vì người đó mà bắt mình phải đi trên mặt đất, như tất cả mọi người. Nhưng tôi ko làm được. Nửa tháng, hai tuần, rốt cuộc tôi yêu bản thân mình nhiều hơn.
Tôi ko thể yêu một người điên. Thế nên, tôi cũng ko thể bắt người tôi yêu cũng phải yêu một người điên.
SG, 25.06.2010
Viết trong lúc đang nghe Adagio và vừa đọc xong Đường còn dài, còn dài...
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment