Anh cầu mong rồi em sẽ bình yên
Ngày vẫn nắng dẫu anh không về thắp
Và kỉ niệm không là vết thương đau
Nếu vô tình… em bắt gặp. (*)
Anh cầu mong cho những gì đã mất
Ngủ yên như những chiếc lá sau vườn
Không làm đau bàn tay mềm em quét
Tiếng chổi thầm chẳng thức suốt đêm sương…
Anh cầu mong cho má phấn môi hương
Vẫn hồng ngoan như ngày đầu anh đến
Vì sợ lo những gầy phai bụi đường
Anh không thể dẫn em đi bằng hết…
Anh cầu mong bên những ngày mỏi mệt
Em không còn quạnh quẽ ngóng chờ ai…
Tạ ơn em cho một lần anh biết
Đời phù du còn in bóng tình hoài…
Trần Thị Ngọc Thủy
(*) Thơ của Thiên Ngân
No comments:
Post a Comment