7.14.2010

Dù có yêu anh hay không.

Hà cớ gì khi yêu một người lại phải thay đổi mình.


Tôi yêu anh. Vì quá yêu anh mà tôi đã quyết định cắt đi mái tóc dài của mình. Cắt tóc rồi, vẫn không ngừng yêu. Chỉ có trong lòng được nhen nhóm một niềm vui nho nhỏ, rằng mình đã thay đổi, đã khác rồi. Mong rằng buồn đau cũng theo đó mà đi xa.


Mỗi buổi sáng thức dậy, vẫn chưa quen với việc tóc mình đã quá ngắn. Đưa tay lên vuốt tóc, cảm giác hụt hẫng một chút. Rồi nhanh chóng thay bằng cảm giác nhẹ nhõm và mới mẻ. Rồi quen dần. Mỗi ngày càng thêm yêu mái tóc ngắn ngủn của mình. Vì suy cho cùng nó không làm mình xấu đi mà còn xinh hơn, lạ hơn.


Đến một ngày, tôi nhận ra mình không còn yêu anh nữa, cũng là lúc tôi bắt đầu quá yêu mái tóc ngắn của mình. Tôi đã quen với sự hiện diện của nó, đưa tay lên vuốt tóc đã không còn bị hụt hẫng, khi ngắm mình trong gương không còn thấy lạ lẫm. Tôi quên đi mất mình đã từng có một mái tóc dài. Rất dài.


Nhưng tôi không thể quên, mình đã từng yêu anh. Rất yêu. Thế mà bây giờ đây, tôi không hề cảm thấy điều đó.


Giống như mái tóc, dài đến mấy, cắt đi là hết.


Nghĩ cũng thật buồn cười. Có một câu trong nhạc phim Người tình của Tần Thủy Hoàng mà tôi rất thích. Đừng nhẫn nại vì mối tình xưa nữa. Kẻ nhẫn nại là tôi. Kẻ đạp đổ cũng là tôi.


Nghĩ lại, từ khi cắt tóc ngắn đến nay là 10 tháng. Trong 10 tháng đó, trước đó, và cả sau này, dù có yêu anh hay không, tôi cũng chưa và không bao giờ có được anh.


Yêu anh hay không. Tóc dài hay ngắn. Chưa bao giờ tôi có được anh. Hà cớ gì phải suy nghĩ nhiều như vậy?





SG, 14.07.2010

No comments:

Post a Comment

Followers