7.14.2010

I guess it's time I run far...


... far away, find comfort in pain...



Vừa nghe những giai điệu và ca từ của Tears and rain, tôi vừa nhớ lại những hình ảnh của những ngày tháng 9 cách đây 2 năm.


Người đàn ông nói với tôi rằng, "cô ấy khóc, cô ấy nói ko thể sống thiếu anh, cô ấy xin anh đừng rời xa cô ấy... Và anh ko thể làm cô ấy thêm đau lòng nữa, anh buộc phải để em lại..."


Người đàn bà nói với tôi rằng, "anh ấy nghĩ rằng chị ko hề biết về em. Nhưng một buổi tối anh ấy đến chỗ chị, thấy trên laptop chị đang mở ngay blog của em. Anh ấy hỏi chị rằng chị đã biết sao ko nói? Anh ấy cảm thấy có lỗi với chị."


Lúc đó, tôi nghĩ, đàn ông và đàn bà trên đời này đều buồn cười như nhau. Đều giả tạo như nhau. Đều khốn nạn như nhau. Ko có ai là cao thượng hơn ai, ko có ai là vị tha hơn ai, ko có ai là hy sinh hơn ai.


Lúc này, tất cả trong mắt tôi, đều xem như là ko có. Chuyện của người, tôi thôi ko bận tâm nữa. Những ai đã bước qua cuộc đời tôi, bây giờ tôi có thể dễ dàng cho qua. Tôi của bây giờ, ko còn nặng lòng như trước nữa.



Tôi yêu anh, anh ko còn yêu tôi nữa.
Tôi yêu anh, anh đã có vợ.
Tôi yêu anh, anh đã có người yêu và cuộc sống khác.
Tôi yêu anh, anh ko còn trên cõi đời này nữa.
Tôi yêu anh, anh sắp cưới 1 người khác.
Tôi yêu anh, và anh chưa từng - ko hề yêu tôi.


Tôi ko cần biết mình sẽ còn yêu bao nhiêu người nữa, tôi sẽ còn hẹn hò với bao nhiêu người nữa, tôi sẽ còn đau đớn vì bao nhiêu người nữa - để chạm đến đc cái hạnh phúc mà tôi mong muốn.

Tôi chỉ biết, nếu tôi có lại yêu ai, tôi sẽ giữ riêng tình yêu đó trong lòng, giữ cho riêng mình. Dù tình yêu đó có khiến tôi trở nên cô đơn cùng cực, nhưng tôi sẽ ko vì quá mong muốn có được người đó cùng tình yêu của người đó mà làm hỏng tất cả. Nếu biết giữ kín tình cảm trong lòng, tôi sẽ được ở bên cạnh người đó mãi mãi. Suốt đời.



***



Một người đàn ông. Giữa căn phòng vắng. Một đêm lạnh. Ôm đàn guitar. Nhìn tôi. Đàn và hát cho một mình tôi nghe. Tears And Rain của James Blunt. Tôi sẽ yêu người đàn ông đó. Đến cuối đời.




How I wish I could walk through the doors of my mind
Hold memory close at hand
Help me understand the years
How I wish I could choose between Heaven and Hell
How I wish I would save my soul
I'm so cold from fear

I guess it's time I run far, far away; find comfort in pain...








SG, 22.05.2010

No comments:

Post a Comment

Followers