7.14.2010

I guess it's time I run far...


... far away, find comfort in pain...



Vừa nghe những giai điệu và ca từ của Tears and rain, tôi vừa nhớ lại những hình ảnh của những ngày tháng 9 cách đây 2 năm.


Người đàn ông nói với tôi rằng, "cô ấy khóc, cô ấy nói ko thể sống thiếu anh, cô ấy xin anh đừng rời xa cô ấy... Và anh ko thể làm cô ấy thêm đau lòng nữa, anh buộc phải để em lại..."


Người đàn bà nói với tôi rằng, "anh ấy nghĩ rằng chị ko hề biết về em. Nhưng một buổi tối anh ấy đến chỗ chị, thấy trên laptop chị đang mở ngay blog của em. Anh ấy hỏi chị rằng chị đã biết sao ko nói? Anh ấy cảm thấy có lỗi với chị."


Lúc đó, tôi nghĩ, đàn ông và đàn bà trên đời này đều buồn cười như nhau. Đều giả tạo như nhau. Đều khốn nạn như nhau. Ko có ai là cao thượng hơn ai, ko có ai là vị tha hơn ai, ko có ai là hy sinh hơn ai.


Lúc này, tất cả trong mắt tôi, đều xem như là ko có. Chuyện của người, tôi thôi ko bận tâm nữa. Những ai đã bước qua cuộc đời tôi, bây giờ tôi có thể dễ dàng cho qua. Tôi của bây giờ, ko còn nặng lòng như trước nữa.



Tôi yêu anh, anh ko còn yêu tôi nữa.
Tôi yêu anh, anh đã có vợ.
Tôi yêu anh, anh đã có người yêu và cuộc sống khác.
Tôi yêu anh, anh ko còn trên cõi đời này nữa.
Tôi yêu anh, anh sắp cưới 1 người khác.
Tôi yêu anh, và anh chưa từng - ko hề yêu tôi.


Tôi ko cần biết mình sẽ còn yêu bao nhiêu người nữa, tôi sẽ còn hẹn hò với bao nhiêu người nữa, tôi sẽ còn đau đớn vì bao nhiêu người nữa - để chạm đến đc cái hạnh phúc mà tôi mong muốn.

Tôi chỉ biết, nếu tôi có lại yêu ai, tôi sẽ giữ riêng tình yêu đó trong lòng, giữ cho riêng mình. Dù tình yêu đó có khiến tôi trở nên cô đơn cùng cực, nhưng tôi sẽ ko vì quá mong muốn có được người đó cùng tình yêu của người đó mà làm hỏng tất cả. Nếu biết giữ kín tình cảm trong lòng, tôi sẽ được ở bên cạnh người đó mãi mãi. Suốt đời.



***



Một người đàn ông. Giữa căn phòng vắng. Một đêm lạnh. Ôm đàn guitar. Nhìn tôi. Đàn và hát cho một mình tôi nghe. Tears And Rain của James Blunt. Tôi sẽ yêu người đàn ông đó. Đến cuối đời.




How I wish I could walk through the doors of my mind
Hold memory close at hand
Help me understand the years
How I wish I could choose between Heaven and Hell
How I wish I would save my soul
I'm so cold from fear

I guess it's time I run far, far away; find comfort in pain...








SG, 22.05.2010

Adagio



Đó là một buổi chiều SG có mưa. Mưa SG buồn ghê lắm, bầu trời màu xám và gió lạnh thấm vào tận xương.


Đó là một buổi chiều SG có mưa. Bên trong quán mờ mờ tối, ko nến, ko đèn. Anh ngồi đó đợi tôi nơi chiếc bàn kê sát cửa sổ. Ngồi ở đó, anh có thể nhìn thấy mưa rơi bên ngoài hàng rào, rơi trên những dây trầu bà xanh đẫm nước lòa xòa trước cửa sổ.


Anh ko có tâm hồn lãng mạn. Anh ko bay là là. Anh đi trên mặt đất, đi như mọi người bình thường khác.


Vì thế mà anh ko thể tiếp tục yêu tôi nữa. Đơn giản vì anh ko biết khi nào tôi lại bay lên, và làm thế nào cho tôi rơi xuống. Yêu tôi là việc khiến anh mệt mỏi.


Đó là một buổi chiều SG có mưa. Anh ngồi nơi chiếc bàn kê sát cửa sổ đợi tôi. Để nói với tôi rằng, anh ko muốn tiếp tục yêu tôi nữa.


Bên trong quán tối mờ mờ vì bên ngoài trời đang mưa. Bầu trời màu xám và gió lạnh thấm vào tận xương. Ko đèn, ko nến.


Còn tôi, đã từng cho rằng, khi yêu một ai đó, tôi có thể vì người đó mà bắt mình phải đi trên mặt đất, như tất cả mọi người. Nhưng tôi ko làm được. Nửa tháng, hai tuần, rốt cuộc tôi yêu bản thân mình nhiều hơn.


Tôi ko thể yêu một người điên. Thế nên, tôi cũng ko thể bắt người tôi yêu cũng phải yêu một người điên.





SG, 25.06.2010
Viết trong lúc đang nghe Adagio và vừa đọc xong Đường còn dài, còn dài...

Dù có yêu anh hay không.

Hà cớ gì khi yêu một người lại phải thay đổi mình.


Tôi yêu anh. Vì quá yêu anh mà tôi đã quyết định cắt đi mái tóc dài của mình. Cắt tóc rồi, vẫn không ngừng yêu. Chỉ có trong lòng được nhen nhóm một niềm vui nho nhỏ, rằng mình đã thay đổi, đã khác rồi. Mong rằng buồn đau cũng theo đó mà đi xa.


Mỗi buổi sáng thức dậy, vẫn chưa quen với việc tóc mình đã quá ngắn. Đưa tay lên vuốt tóc, cảm giác hụt hẫng một chút. Rồi nhanh chóng thay bằng cảm giác nhẹ nhõm và mới mẻ. Rồi quen dần. Mỗi ngày càng thêm yêu mái tóc ngắn ngủn của mình. Vì suy cho cùng nó không làm mình xấu đi mà còn xinh hơn, lạ hơn.


Đến một ngày, tôi nhận ra mình không còn yêu anh nữa, cũng là lúc tôi bắt đầu quá yêu mái tóc ngắn của mình. Tôi đã quen với sự hiện diện của nó, đưa tay lên vuốt tóc đã không còn bị hụt hẫng, khi ngắm mình trong gương không còn thấy lạ lẫm. Tôi quên đi mất mình đã từng có một mái tóc dài. Rất dài.


Nhưng tôi không thể quên, mình đã từng yêu anh. Rất yêu. Thế mà bây giờ đây, tôi không hề cảm thấy điều đó.


Giống như mái tóc, dài đến mấy, cắt đi là hết.


Nghĩ cũng thật buồn cười. Có một câu trong nhạc phim Người tình của Tần Thủy Hoàng mà tôi rất thích. Đừng nhẫn nại vì mối tình xưa nữa. Kẻ nhẫn nại là tôi. Kẻ đạp đổ cũng là tôi.


Nghĩ lại, từ khi cắt tóc ngắn đến nay là 10 tháng. Trong 10 tháng đó, trước đó, và cả sau này, dù có yêu anh hay không, tôi cũng chưa và không bao giờ có được anh.


Yêu anh hay không. Tóc dài hay ngắn. Chưa bao giờ tôi có được anh. Hà cớ gì phải suy nghĩ nhiều như vậy?





SG, 14.07.2010

4.30.2010

Phấn hoa lầu xanh.



Từ đầu đến cuối, tuyệt nhiên im lặng. Có đôi lúc thổn thức nhưng vẫn thể kìm nén được. Có đôi lúc bật cười thành tiếng.



Từ đầu đến cuối, rõ ràng là nhìn thấy tâm thế của bản thân.


Từ đầu đến cuối, khi nàng hoa khôi nức tiếng một thời ở Tô Châu mang rượu và mâm cơm thịnh soạn lên pháp trường, khi 2 tiếng "Tướng công..." thốt ra từ miệng nàng, nước mắt bỗng dưng mà trào ra không thể kìm nén.


Không thể kìm nén. Nước mắt cứ thế mà trào ra.


Cái dáng vẻ, cái cử chỉ dịu dàng mà vô cùng thê lương đó.


Nguyện làm uyên ương, không ao ước thần tiên...

1.11.2010



Em khóc đấy ư?
Em đừng khóc...
Anh phải làm gì cho em đây?
Anh phải làm sao em mới có thể vui lên?

Xin lỗi em
Anh xin lỗi...




Đôi khi, nghĩ lại, em thấy đó là những lời giả tạo.


Đôi khi, nghĩ lại, em rất muốn được nghe những lời như thế.


Chưa một ai, nhẹ nhàng với em, như anh.
Chưa với một ai, em lãng mạn như với anh.
Chưa một ai, đối xử với em khốn nạn, như anh.


Nghĩ cho thấu, việc làm dở hơi và dư thừa nhất đó là tự cảm thấy áy náy và có lỗi khi đọc những thứ tôi ghi. Đại loại như những dòng này.


Tôi, vì đang online chờ một người tôi không hề hẹn, mà đọc những câu chữ của ngày xưa, và lại nghĩ đến một người khác.


Nghĩ cho thấu, chưa có một người đàn ông nào bỏ tôi lại, làm tôi khóc, rồi lại đến ngồi bên tôi, co ro trong một đêm lạnh cuối năm, nhẹ nhàng bảo tôi rằng, Em đừng khóc. Anh phải làm gì cho em bây giờ? Xin lỗi em... - như anh.


Có thể tôi sai. Có thể tôi đúng.


Ngày trước, có một người luôn bảo tôi rằng Vì sao U không bao giờ hỏi tại sao? Trong bất cứ chuyện gì, khi có xích mích, chỉ cần hỏi Tại sao là được mà, tại sao không bao giờ hỏi mà cứ giữ im lặng?


Tôi, rất ít khi hỏi tại sao. Bất cứ chuyện gì cũng có lý do, hỏi, đến khi nào mới có được câu trả lời thỏa đáng?


Ngay lúc này đây, trong tôi chỉ có 1 câu hỏi duy nhất. Tại sao tất cả những người đàn ông tôi yêu, đều bỏ tôi mà đi?


Mỗi khi nhớ đến họ, tôi đều chỉ nhớ lại cái ngày mà họ quay đi, từng câu từng lời họ nói với tôi lúc đó, hành động của họ lúc đó, hành động của tôi lúc đó. Những cuộc tình, chắc chắn đã có những lúc thật đẹp. Khi một cuộc tình qua đi, có người bảo rằng hãy cứ nhớ lại những lúc vui vẻ đẹp đẽ mà sống. Tôi thì, chỉ duy nhất một hoài nghi, vì sao kết cục của một cuộc tình đẹp cũng vẫn là chia ly?






Cuộc tình tan rồi, em đau khôn nguôi
Ôm niềm mơ đi giữa trời...

9.24.2009

Nằm đọc sách của Giang. Và nước mắt rơi.


Mò tìm trong list YM, mong tìm thấy 1 ai đấy để có thể gọi tên.


Cần có 1 ai đấy để nói chuyện.



















...
















Cô đơn quá đỗi.

9.15.2009

Còn điều chi em mải miết đi tìm?*

Đêm nay, bỗng dưng mà tự nhìn thấy mình, 22 năm tồn tại trong cuộc đời đã yêu và đau khổ quá nhiều.

Vì lẽ gì?

Tôi tìm thấy rất nhiều email trong mailbox của mình, suốt từ năm 2004 đến giờ. Những email tôi tự viết và tự gửi cho mình. Trong những khoảng thời gian nhất định, những email sẽ là viết về những người đàn ông khác nhau. Đó là những thứ mà tôi ko thể và ko biết nói v ai, ko thể public trên blog, và dĩ nhiên là chẳng thể nào gửi cho người - mà - tôi - muốn - gửi.


Tôi đã từng nói đùa rất nhiều lần, rằng tôi đã viết quá nhiều bài viết trên blog, trên các diễn đàn, dạnh như nhật ký online hoặc đơn giản chỉ là tản mạn về tình yêu. Và khi đọc lại các bài viết đó, tôi chẳng thể nhớ tôi đã viết về ai, viết cho ai, ở thời điểm ấy và v những chi tiết trong bài ấy thì là tôi đang yêu ai... Tôi ko hề nhớ.


Nhưng đối v những email trong mailbox của tôi, đó lại là những người rất quan trọng mà tôi biết, đến chết tôi cũng ko thể quên. Vì tôi đã từng yêu thực sự.


Ít ra thì, họ đã từng quan trọng.


Thì ra, tôi đã từng yêu nhiều. Và đau nhiều như thế :)


Nhưng mà, thế hóa ra, tôi cũng đã khiến nhiều người đau lòng đến thế. Tôi cũng đã biến tình yêu thành món đồ chơi rẻ tiền khi cảm thấy quá cô đơn và cần được che chở như thế. Và chính vì rẻ nên tôi dễ dàng vứt bỏ ko thương tiếc để đến một ngày tôi phải trả cái giá quá đắt để mong có lại được cái mà ngày xưa mình từng vứt bỏ.


Tình yêu.


Tình yêu có đẹp đẽ và thiêng liêng đến mấy rốt cuộc cũng đâu có thoát ra đc khỏi cái trần tục của thế thái nhân tình. Tình yêu rốt cuộc cũng đâu phải là thứ gì bất biến. Tình yêu rốt cuộc vẫn bị đem ra mua bán đổi chác tính toán đong đếm.


Những gì đã cũ thì cũng chỉ là quá khứ. Tình yêu đã cũ, cảm xúc đã cũ, có moi ra lại, có đọc đi đọc lại hàng trăm lần vẫn là như thế. Vẫn là đã đánh mất từ rất lâu rồi. Tôi, cuối cùng thì cũng đâu có đổ lỗi cho số phận hay cho cái gì từa tựa như thế được?


Tôi tự hỏi, những người chưa bao giờ biết yêu 1 ai đó, họ sống như thế nào? Liệu cuộc sống của họ có dễ thở và bớt đi đc nhiều đau khổ hơn chăng? Họ sẽ bớt đc những dằn vặt, những hoang mang, những nghĩ suy khi tình yêu trong lòng họ ko như họ mong đợi?


Tôi cũng muốn thử. Tôi đã từng thử. Và tôi ko làm được. Tôi ko lạnh lùng được như tôi từng nghĩ.


Suy cho cùng thì cũng phải trả cho hết nợ kiếp này đã mới mong kiếp sau được yên bình.





*Phú Quang.

Followers