9.23.2010

Nguyện mong bình yên này là mãi mãi.

Cảm giác trong lòng chỉ có duy nhất một người, không phải là chưa bao giờ được biết.

Cảm giác cảm nhận được tình cảm một người dành cho mình chân thành như trời bể, không phải là chưa bao giờ được biết.

Cảm giác nghĩ về một người chỉ thấy ấm lòng, tuyệt nhiên không hề có nỗi đau hay cay độc, không phải là chưa bao giờ được biết.

Cảm giác nghĩ về một người thấy tin tưởng, ko phải là chưa bao giờ được biết.



Chỉ là, hiện tại này, cảm thấy quá hạnh phúc.



Chỉ mong sao bình yên đang có được sẽ là mãi mãi. Có thể cùng nhau đi một quãng đường dài, dài hơn tất cả những đoạn đường mỗi người từng đi.



Dù đoạn đường đó có như thế nào chăng nữa, vẫn sẽ đi cùng nhau.






Trời bể không chỉ là bao la rộng lớn. Mà còn là bất biến.






2010.09.23

reality

Không phải chuyện người con gái bỏ đi xa

Hay về một người nào đã chết

Không phải câu chuyện tình yêu đã hết

Chỉ là một người đã chán rồi đi...


[Khói]

I won't see you tonight.




Nghe đi nghe lại mãi I won't see you tonight.



Không phải là những tháng ngày u tối, ảm đạm nữa mà là những khoảng trống mênh mông đến vô cùng. Cô đơn cực độ.



Cry alone, I've gone away

No more nights, no more pain

I've gone alone, took all my strength

I've made the change, I won't see you tonight



Trong đầu cứ quanh đi quẩn lại hình ảnh đoàn tàu lao vun vút trên đường ray, cô gái đứng đó, nhìn đoàn tàu lao qua váy tung bay, tóc tung bay, cứ đứng đó và nhìn. Thật ra thì trong đầu bị ám ảnh hình ảnh Copp và Mal cùng nhau nằm kê đầu trên đường ray, phía xa đoàn tàu đang lao tới... hơn.



Rồi tôi lại nhìn thấy hình ảnh mình 2 năm về trước, ngồi ở Quỳ, uống bia lúc 01h sáng. 01h sáng chỉ còn 1 nhóm nhỏ những người ngồi đàn hát và uống. Bỗng dưng trong ký ức đó bầu không khí trở lạnh. Tôi nhớ những khuya đó đường về nhà rất lạnh.



Rồi tôi nhìn thấy hình ảnh mình 8 năm về trước. Tuổi 15 cô đơn và đau buồn. Tôi nhìn thấy con dao rọc giấy cũ, nhìn thấy cổ tay mình bị cắt nham nhở. Tôi nhìn thấy tôi đang rùng mình. Tôi nhìn thấy khuôn mặt mình đang tái dần. Rồi tôi nhìn thấy biển.



Tôi nhìn thấy biển đêm của một ngày tháng 7 cách đây 4 năm. Tôi nhìn thấy người đàn ông đầu tiên của mình cùng với người yêu cũ trên biển đêm. Tôi nhìn thấy người dạy cho tôi chữ Hận.



Tôi nhìn thấy góc cầu thang tối và lạnh. Tôi thấy có người đang ngồi ở góc cầu thang đó, tự ôm lấy mình và khóc nức nở.



Tôi nhìn thấy những người đàn ông tôi từng yêu. Những người từng khiến tôi trở nên bệ rạc. Tôi nhìn thấy tôi đang nhìn anh như nhìn cái bàn cái ghế cái cột điện.



Sorrow, sank deep inside my blood

All the ones around me

I cared for and loved



It's building up inside of me

A place so dark, so cold, I had to set me free

Don't mourn for me,

You're not the one to place the blame

As bottles call my name

I won't see you tonight



Rồi tôi nhìn thấy hình ảnh chị tôi và anh tôi chạy đi tìm tôi giữa đêm khuya những ngày mưa cách đây 2 năm.



Tôi nhìn thấy hình ảnh mẹ tôi khóc.



Tôi nhìn thấy bọn trẻ.



Tôi nhìn thấy Trúc Thủy.



Tôi nhìn thấy những đêm thức trắng miệt mài hoàn thành đồ án, tôi nhìn thấy ước mơ của đời mình thoáng ẩn thoáng hiện.



Tôi nhìn thấy 3 chị em tôi, tôi không tin không có ai được hạnh phúc.



Tôi nhìn thấy Grey nói với tôi, U mà tự tử tui hận U suốt đời.



Sorrow sank deep inside my blood

All the ones around me

I cared for and most of all I loved

But I can't see myself that way

Please don't forget me or cry while I'm away







Quá nhiều hình ảnh hiện về trong tâm trí. Bất chợt mà nhận ra, cuộc sống mặc dù mệt mỏi nhưng ai cũng phải sống bởi vì không phải ai cũng có đủ dũng khí để chết.



Tôi sống không chỉ cho mình.



Tôi muốn chết, nhưng thật chất là không đủ can đảm.



Quá nhiều đau buồn, quá nhiều ràng buộc. Quá nhiều ước mơ, quá nhiều hoài bão. Quá nhiều yêu thương, quá nhiều trách nhiệm.





Cry alone, I've gone away

No more nights, no more pain

I've gone alone, took all my strength

But I've made the change, I won't see you tonight



So far away, I'm gone.

Please don't follow me tonight

And while I'm gone everything will be alright



No more breath inside

Essence left my heart tonight

No more breath inside

Essence left my heart tonight...



2010.08.31

7.26.2010

T.


Anh cầu mong rồi em sẽ bình yên

Ngày vẫn nắng dẫu anh không về thắp

Và kỉ niệm không là vết thương đau

Nếu vô tình… em bắt gặp. (*)




Anh cầu mong cho những gì đã mất

Ngủ yên như những chiếc lá sau vườn

Không làm đau bàn tay mềm em quét

Tiếng chổi thầm chẳng thức suốt đêm sương…




Anh cầu mong cho má phấn môi hương

Vẫn hồng ngoan như ngày đầu anh đến

Vì sợ lo những gầy phai bụi đường

Anh không thể dẫn em đi bằng hết…




Anh cầu mong bên những ngày mỏi mệt

Em không còn quạnh quẽ ngóng chờ ai…

Tạ ơn em cho một lần anh biết

Đời phù du còn in bóng tình hoài…


Trần Thị Ngọc Thủy

(*) Thơ của Thiên Ngân

7.14.2010

I guess it's time I run far...


... far away, find comfort in pain...



Vừa nghe những giai điệu và ca từ của Tears and rain, tôi vừa nhớ lại những hình ảnh của những ngày tháng 9 cách đây 2 năm.


Người đàn ông nói với tôi rằng, "cô ấy khóc, cô ấy nói ko thể sống thiếu anh, cô ấy xin anh đừng rời xa cô ấy... Và anh ko thể làm cô ấy thêm đau lòng nữa, anh buộc phải để em lại..."


Người đàn bà nói với tôi rằng, "anh ấy nghĩ rằng chị ko hề biết về em. Nhưng một buổi tối anh ấy đến chỗ chị, thấy trên laptop chị đang mở ngay blog của em. Anh ấy hỏi chị rằng chị đã biết sao ko nói? Anh ấy cảm thấy có lỗi với chị."


Lúc đó, tôi nghĩ, đàn ông và đàn bà trên đời này đều buồn cười như nhau. Đều giả tạo như nhau. Đều khốn nạn như nhau. Ko có ai là cao thượng hơn ai, ko có ai là vị tha hơn ai, ko có ai là hy sinh hơn ai.


Lúc này, tất cả trong mắt tôi, đều xem như là ko có. Chuyện của người, tôi thôi ko bận tâm nữa. Những ai đã bước qua cuộc đời tôi, bây giờ tôi có thể dễ dàng cho qua. Tôi của bây giờ, ko còn nặng lòng như trước nữa.



Tôi yêu anh, anh ko còn yêu tôi nữa.
Tôi yêu anh, anh đã có vợ.
Tôi yêu anh, anh đã có người yêu và cuộc sống khác.
Tôi yêu anh, anh ko còn trên cõi đời này nữa.
Tôi yêu anh, anh sắp cưới 1 người khác.
Tôi yêu anh, và anh chưa từng - ko hề yêu tôi.


Tôi ko cần biết mình sẽ còn yêu bao nhiêu người nữa, tôi sẽ còn hẹn hò với bao nhiêu người nữa, tôi sẽ còn đau đớn vì bao nhiêu người nữa - để chạm đến đc cái hạnh phúc mà tôi mong muốn.

Tôi chỉ biết, nếu tôi có lại yêu ai, tôi sẽ giữ riêng tình yêu đó trong lòng, giữ cho riêng mình. Dù tình yêu đó có khiến tôi trở nên cô đơn cùng cực, nhưng tôi sẽ ko vì quá mong muốn có được người đó cùng tình yêu của người đó mà làm hỏng tất cả. Nếu biết giữ kín tình cảm trong lòng, tôi sẽ được ở bên cạnh người đó mãi mãi. Suốt đời.



***



Một người đàn ông. Giữa căn phòng vắng. Một đêm lạnh. Ôm đàn guitar. Nhìn tôi. Đàn và hát cho một mình tôi nghe. Tears And Rain của James Blunt. Tôi sẽ yêu người đàn ông đó. Đến cuối đời.




How I wish I could walk through the doors of my mind
Hold memory close at hand
Help me understand the years
How I wish I could choose between Heaven and Hell
How I wish I would save my soul
I'm so cold from fear

I guess it's time I run far, far away; find comfort in pain...








SG, 22.05.2010

Adagio



Đó là một buổi chiều SG có mưa. Mưa SG buồn ghê lắm, bầu trời màu xám và gió lạnh thấm vào tận xương.


Đó là một buổi chiều SG có mưa. Bên trong quán mờ mờ tối, ko nến, ko đèn. Anh ngồi đó đợi tôi nơi chiếc bàn kê sát cửa sổ. Ngồi ở đó, anh có thể nhìn thấy mưa rơi bên ngoài hàng rào, rơi trên những dây trầu bà xanh đẫm nước lòa xòa trước cửa sổ.


Anh ko có tâm hồn lãng mạn. Anh ko bay là là. Anh đi trên mặt đất, đi như mọi người bình thường khác.


Vì thế mà anh ko thể tiếp tục yêu tôi nữa. Đơn giản vì anh ko biết khi nào tôi lại bay lên, và làm thế nào cho tôi rơi xuống. Yêu tôi là việc khiến anh mệt mỏi.


Đó là một buổi chiều SG có mưa. Anh ngồi nơi chiếc bàn kê sát cửa sổ đợi tôi. Để nói với tôi rằng, anh ko muốn tiếp tục yêu tôi nữa.


Bên trong quán tối mờ mờ vì bên ngoài trời đang mưa. Bầu trời màu xám và gió lạnh thấm vào tận xương. Ko đèn, ko nến.


Còn tôi, đã từng cho rằng, khi yêu một ai đó, tôi có thể vì người đó mà bắt mình phải đi trên mặt đất, như tất cả mọi người. Nhưng tôi ko làm được. Nửa tháng, hai tuần, rốt cuộc tôi yêu bản thân mình nhiều hơn.


Tôi ko thể yêu một người điên. Thế nên, tôi cũng ko thể bắt người tôi yêu cũng phải yêu một người điên.





SG, 25.06.2010
Viết trong lúc đang nghe Adagio và vừa đọc xong Đường còn dài, còn dài...

Dù có yêu anh hay không.

Hà cớ gì khi yêu một người lại phải thay đổi mình.


Tôi yêu anh. Vì quá yêu anh mà tôi đã quyết định cắt đi mái tóc dài của mình. Cắt tóc rồi, vẫn không ngừng yêu. Chỉ có trong lòng được nhen nhóm một niềm vui nho nhỏ, rằng mình đã thay đổi, đã khác rồi. Mong rằng buồn đau cũng theo đó mà đi xa.


Mỗi buổi sáng thức dậy, vẫn chưa quen với việc tóc mình đã quá ngắn. Đưa tay lên vuốt tóc, cảm giác hụt hẫng một chút. Rồi nhanh chóng thay bằng cảm giác nhẹ nhõm và mới mẻ. Rồi quen dần. Mỗi ngày càng thêm yêu mái tóc ngắn ngủn của mình. Vì suy cho cùng nó không làm mình xấu đi mà còn xinh hơn, lạ hơn.


Đến một ngày, tôi nhận ra mình không còn yêu anh nữa, cũng là lúc tôi bắt đầu quá yêu mái tóc ngắn của mình. Tôi đã quen với sự hiện diện của nó, đưa tay lên vuốt tóc đã không còn bị hụt hẫng, khi ngắm mình trong gương không còn thấy lạ lẫm. Tôi quên đi mất mình đã từng có một mái tóc dài. Rất dài.


Nhưng tôi không thể quên, mình đã từng yêu anh. Rất yêu. Thế mà bây giờ đây, tôi không hề cảm thấy điều đó.


Giống như mái tóc, dài đến mấy, cắt đi là hết.


Nghĩ cũng thật buồn cười. Có một câu trong nhạc phim Người tình của Tần Thủy Hoàng mà tôi rất thích. Đừng nhẫn nại vì mối tình xưa nữa. Kẻ nhẫn nại là tôi. Kẻ đạp đổ cũng là tôi.


Nghĩ lại, từ khi cắt tóc ngắn đến nay là 10 tháng. Trong 10 tháng đó, trước đó, và cả sau này, dù có yêu anh hay không, tôi cũng chưa và không bao giờ có được anh.


Yêu anh hay không. Tóc dài hay ngắn. Chưa bao giờ tôi có được anh. Hà cớ gì phải suy nghĩ nhiều như vậy?





SG, 14.07.2010

Followers